(MegaFun) - Hà Nội một chiều thu lá rụng… Nó nhận ra thu Hà Nội trong cánh gió chơi vơi nhẹ đùa tóc rối, trong làn nắng mỏng vương vàng trên mái phố, trong hương hoa sữa thơm nồng góc phố đêm trôi, và trong cả tiếng guitar tình tứ mang nó trở về những cảm xúc thật lạ.
Chiều Hà Nội, khi hoàng hôn còn đang chầm chậm rẽ lối, có một chiếc lá vàng lìa cành, nhẹ nhàng, khe khẽ như tiếng thở dài của mùa thu dịu nhẹ …Nó tìm đến con đường này mỗi khi cảm thấy mình cần một khoảng lặng. Mặt hồ gợn sóng. Và hàng liễu thì thướt tha đổ mình mơn man trong từng hơi thở của gió. Cúi xuống nhặt chiếc lá rơi, nó mỉm cười rồi lấy điện thoại ra nhắn một cái tin: “Thu Hà Nội hình như hồng hơn trên đôi má em, khi em nghĩ về một chàng trai, chàng trai của Hà Nội …”
Một năm trước, khi còn là một cô học trò cấp 3 với bao mộng mơ, hi vọng. Nó thường có thói quen ép những cánh hoa, chiếc lá vào trang sách của mình. Một chiều thu se lạnh, sau khi ngồi lắng nghe đứa bạn thân chia sẻ những cảm xúc hạnh phúc khi nhận lời yêu của một cậu bạn cùng lớp, nó cảm thấy có cái gì đó hồi hộp lắm. Nó cũng muốn biết cảm xúc ấy như thế nào. Nó muốn hiểu vì sao tình yêu lại khiến nhỏ bạn thân lúc nào cũng hồng hồng đôi má, đôi môi cười hiền và 2 mắt híp lại mỗi khi nhắc đến gà bông của mình. Rồi nó tự vẽ cho mình một câu chuyện.
Tác giả: Cô bé yêu mùa thu - Mc & biên tập: Hạnh My - Kĩ thuật: LâmPT.
![]() |
| Cây đàn guitar, chiếc lá vàng và chàng trai mùa thu |
Câu chuyện có chàng trai sẽ yêu thương nó hết lòng, sẽ tặng cho nó những bó hoa ly thật to vào ngày 20 - 10, tặng cho nó một chú gấu to bự vào ngày sinh nhật và một thanh sôcôla hình trái tim vào ngày lễ tình nhân cùng một đóa hồng đỏ sắc. Hết chưa nhỉ - nó nghĩ thầm. Tất cả những điều đó đều là những thứ mà nó thấy hằng ngày trong đám bạn của mình. Còn nó, nó sẽ làm gì khi có một chàng trai yêu nó say đắm? Nó tự hỏi lòng mình. Nó sẽ yêu chàng trai ấy theo cách của riêng nó, theo cách của một cô bé luôn tin tưởng mãnh liệt vào tình yêu màu hồng, thứ tình yêu mà ở đó, chỉ có nó và người nó yêu, không chút tì vết, không chút đớn đau, chỉ toàn màu hồng…
Và một chiếc lá rời cành, chao đảo, nghiêng nhẹ, đổ mình xuống lòng bàn tay nó khi nó vẫn đang mải miết tưởng tượng ra chàng trai của mình. Nó giật mình khi nhìn thấy một chiếc lá trong lòng bàn tay của mình. Và rồi trong cái giây phút đó, trong nó đã lóe lên một suy nghĩ thật đặc biệt: Chiếc lá mùa thu sẽ dành cho chàng trai mùa thu. Chắc chắn là thế. Chàng trai ấy sẽ đến vào mùa thu…
Nó mỉm cười khi nhớ về kí ức của mình một năm về trước. Dường như mọi thứ vẫn còn vẹn nguyện cảm xúc khi ùa về. Trong tưởng tượng của nó, tình yêu sẽ đến vào một chiều thu se lạnh, có lá vàng rơi, có hàng liễu đổ bóng, mặt hồ gợn sóng, có con đường nhỏ, gió xiêu xiêu, có cành hoang lả lả, nắng trở chiều. Có hương hoa sữa thơm ngọt, nồng nàn mà khe khẽ bay theo gió, đi về những nơi xa xăm, mang tình yêu đến với nó … Và chàng trai ấy xuất hiện. Lặng lẽ thôi, nhẹ nhàng thôi, như chính hơi thở của mùa thu se lạnh. Nhưng ấm áp lắm, như chính làn nắng buông lơi trên rặng liễu Hồ Gươm buổi sớm thu. Và rồi sẽ có một chiếc lá ép khô trong trang sách chờ đợi. Chàng trai mùa thu cùng cây đàn guitar, tấu lên thứ âm thành diệu kì, ngọt ngào, đắm say và phiêu lãng. Một tin nhắn đến: Trời hơi lạnh đấy nhóc. Em đi dạo rồi về sớm nhé. Cẩn thận lại không bắt được xe bus về rồi đứng đấy khóc nhé, cô bé ngốc!
Anh vẫn thường như vậy. Lúc nào cũng ấm áp và yêu thương nó. Ngày anh đến, không phải là một ngày mùa thu như trong giấc mơ tình yêu của nó. Đó là một ngày mùa hạ, có cành phượng ngả bóng sân trường, có đóa bằng lăng nằm lặng trên trang sách, và có cả cơn mưa Ngâu miên miết, rả rích suốt đêm ngày. Anh là một người hoàn toàn xa lạ với nó. Ngẫu nhiên thôi, anh đến và vực nó đứng dậy khi nó vấp ngã, anh nắm tay nó khi nó yếu đuối nhất, anh chỉ cho nó thấy hai màu đối lập của cuộc sống, để nó không còn mộng mơ một cách viển vông, phi thực tế trước cuộc đời rộng lớn mà nó sắp phải một mình đối diện. Ngày anh nói lời yêu nó, có cơn mưa ngâu chợt đến trong đêm sương mùa hạ. “Trên kia, Ngưu Lang đã gặp lại Chức Nữ, còn em, đến bao giờ em mới được nắm bàn tay người con trai em yêu, một người mà em chưa một lần gặp mặt? Mình yêu nhau vào tháng 7, tháng của mưa ngâu, tháng của xa cách. Dù biết sự xa cách đã tồn tại ngay từ khi bắt đầu, nhưng em vẫn yêu anh, yêu anh nồng nàn, yêu anh theo cách của riêng em, của một cô bé chưa muốn trở thành người lớn …”
Danh sách beat sử dụng trong Radio:
1.
2.
3.
4.
(...)






















































